tuanfreedom
14-08-2008, 02:56 PM
Hãy giữ gìn laptop như gìn giữ con ngươi của mắt mình!(tuanfreedom).
Lần đầu mình viết Blog. Bài đầu tiên lại là một câu chuyện không vui. Nhưng không sao; Ít ra nó cũng có ích cho biết bao nhiêu người. Bài viết như một lời cảnh báo cho những ai có laptop nói riêng và tất cả những ai đang sở hữu tài sản dù lớn hay nhỏ đang thấy nó rất bình thường, không quan tâm tới nó nhưng sẽ phải đau đớn khi đánh mất nó. Cũng như hàng ngày ta vẫn thở, coi như Oxy trong không khí là thứ có sẵn để dành cho ta. Nó cũng bình thường như mọi thứ xung quanh đang phục vụ ta. Rồi một ngày trong không khí không còn O2 nữa. Hu hu.
Câu chuyện là thế này:
Mình vừa mất con Laptop mà mỗi ngày mình vẫn để lăn lóc trong phòng, trong quán café, đôi lúc đi ra ngoài cũng chẳng thèm mang nó theo, chẳng để mắt tới nó. Đây là điều mà mình chưa bao giờ hình dung nó sẽ xảy ra. Con người thường là vậy. Mọi rủi ro sẽ thuộc về người khác chứ không bao giờ đến với mình. Hễ mỗi lần nghe mấy đứa em nó gọi điện báo tin là bị mất điện thoại, mất xe máy, mất laptop.., mình chỉ cười nhạt rồi bảo bọn nó rằng sao tụi bay bất cẩn thế; có mỗi mấy thứ lặt vặt đó mà cũng để mất. Thế mà bây giờ đến lượt mình đấy.
Tuy nhiên, dù để lăn lóc nhiều nơi, nó vẫn nguyên vẹn bên mình cho đến ngày hôm nay 02-07-08, mình mất nó ngay trong lớp học, với gần trăm con người, hai trăm con mắt thì mới đau chứ. Tối nay, khoảng 19h30, mình đang học tại Phòng 305-Trường đại học Mở bán công TPHCM thì con Laptop không cánh mà bay. Bắt đầu vào giờ ra chơi, thầy vừa ra khỏi phòng, mình đang lên phát biểu trước lớp thì em gái ngồi bên cạnh ôm con laptop của mình ra đi. Em mở chiếc cặp của mình, chỉ ôm mỗi máy, bỏ chiếc cặp da ở lại cô đơn. Dĩ nhiên người nhìn thấy em gái ôm laptop trước ngực ra khỏi phòng không phải là mình mà là Mr Phát lớp trưởng. Cô gái còn e lệ cúi chào lớp trưởng ra về giống như là một học viên cúp cua tiết học. Chính Mr Phát(nghe vài học viên khác kể lại) cũng có chút áy náy sau này vì không phát hiện ra con laptop của mình. Phát biểu xong, mình quay lại chỗ ngồi thì phát hiện laptop mất. Chạy ngay xuống bãi giữ xe thì các bác bảo vệ cho biết cô ta vừa đi. Mình chỉ còn nhớ cô gái có dáng người gầy, dong dỏng cao, đeo kiếng, mặc đồ sẫm. Cô nàng còn để lại 01 cuốn tập học sinh có ghi chép lằng ngoằng nội dung của buổi học hôm nay và một số ký hiệu khác viết trùng lặp những dãy số xen lẫn chữ+ 01 cuốn giáo trình bài giảng về Quản lý dự án xây dựng (viết bởi giảng viên Lưu Trường Văn dành cho lớp Giám đốc Dự án). Dãy số trùng lặp là MHD97072654321, MHD9308, MH 9870, MH 9708, MH9707…
Cô em ra tay quả là quá độc. Dường như em cũng đã thực hành rất nhiều lần nên thủ đoạn cực kỳ chuyên nghiệp. Lớp vào tiết học được 10 phút; cô gái mở cửa vào lớp(vì lớp đông, hai lớp học hai buổi khác nhau, nhiều người đổi lớp, hoặc có người vắng nhiều ngày nay mới bắt đầu đi học nên chẳng ai để ý tới ai làm gì; đây chính là cơ hội cho người ngoài trà trộn vào lớp học tại rát nhiều các khoá học khắp các trường trong thành phố). Cô xin phép mình được ngồi cái ghế bên cạnh. Mình lấy con laptop để sang chỗ khác nhường ghế cho cô ta. Suốt tiết học(gần 1.5h), cô ta vẫn cặm cụi ghi chép ngay bên cạnh mình và mình cũng chẳng hề để ý. Cuối giờ, lúc bắt đầu ra chơi; mình lên trước lớp nói vài điều thì cô ta ôm máy ra về. Thật can đảm, nhẹ nhàng(có chút hồi hộp nàop không em?)
Con Laptop hiệu Dell Vostro 1500 T5470 1.6Ghz, màu đen, 15 inches, số máy FKCSID1 mình mua ngày 07-11-2007 tại Công ty TNHH Máy tính xách tay Bảo Huy số 806-Trần Hưng Đạo-Phường 7-Quận 5-TPHCM, phiếu bảo hành số 0511 vói giá hơn 800USD. Tiền bạc cũng tiếc đấy; mười mấy triệu chứ ít đâu. Bây giờ phải lo đi cày kiếm tiền mua đền cho công ty(máy của cơ quan mới mua cho). Tuy nhiên, tiền mất cũng không sao, ít ra còn người khác sử dụng(tài sản không mất đi, chỉ chuyển từ người này sang người khác vậy). Cái mình tiếc hơn là bao nhiêu dữ liệu vất vả cả năm trời mới xây dựng xong, rồi còn bao nhiêu là thông tin, tài liệu sưu tầm, hình ảnh gia đình, bạn bè…và …(ngu quá, lười quá, chẳng chịu sao lưu, để bây giờ mới giựt mình đau đớn). Trời ơi! Cứ nghĩ đến công sức sắp xếp mọi thông tin cho khoa học trong cái laptop mà lòng lại nhói đau. Cái gì mất đi mình mới biết nó quý giá biết nhường nào. Mình đã thơ thẩn bao ngày ở Trường học, dán thông báo khắp nơi để mong cô em có còn quay lại; nhìn thấy email của mình thì gửi cho xin kho dữ liệu; mình sẽ hậu tạ thêm chứ không làm gì đâu.
Mình viết bài cảnh báo các bác đấy. Ai có tài sản thì cố mà giữ. đặc biệt là Laptop và ĐTDD. Cũng nên thường xuyên back up dữ liệu vào vài ổ cứng cầm tay hoặc máy để bàn cho chắc ăn. Đừng lười và chủ quan như mình. Có ngày hối hận không còn kịp nữa.
Các em chôm chỉa bây giờ tinh vi và lạnh lùng, tàn nhẫn quá.!
Má ơi, con hết muốn làm việc nữa rồi.
Bác nào có thông tin gì về con Laptop với những đặc tính, thông số nêu trên thì nhờ báo giúp nhé!
Bác nào đang sử dụng máy em(có thể em gái đã mang nó đi bán rồi chăng?)thì cũng nhờ báo cho em xin chuộc lại.
Nhắn gửi tới em gái đã mang Laptop của anh ra đi: Anh rất mong được gặp lại em! Hãy liên lạc với anh. Anh chỉ xin lại dữ liệu, không đòi lại máy, không trách móc em. Sẽ dẫn em đi nhậu, ăn chè, đi du lịch và còn nhận em làm em kết nghĩa nữa đấy.
Có bác nào là thám tử thì giúp em một tay.
Mọi thông tin xin liên hệ:
tuanfreedom@yahoo.com (tuanfreedom@yahoo.com)
tuanchungkhoan@gmail.com (tuanchungkhoan@gmail.com)
Lần đầu mình viết Blog. Bài đầu tiên lại là một câu chuyện không vui. Nhưng không sao; Ít ra nó cũng có ích cho biết bao nhiêu người. Bài viết như một lời cảnh báo cho những ai có laptop nói riêng và tất cả những ai đang sở hữu tài sản dù lớn hay nhỏ đang thấy nó rất bình thường, không quan tâm tới nó nhưng sẽ phải đau đớn khi đánh mất nó. Cũng như hàng ngày ta vẫn thở, coi như Oxy trong không khí là thứ có sẵn để dành cho ta. Nó cũng bình thường như mọi thứ xung quanh đang phục vụ ta. Rồi một ngày trong không khí không còn O2 nữa. Hu hu.
Câu chuyện là thế này:
Mình vừa mất con Laptop mà mỗi ngày mình vẫn để lăn lóc trong phòng, trong quán café, đôi lúc đi ra ngoài cũng chẳng thèm mang nó theo, chẳng để mắt tới nó. Đây là điều mà mình chưa bao giờ hình dung nó sẽ xảy ra. Con người thường là vậy. Mọi rủi ro sẽ thuộc về người khác chứ không bao giờ đến với mình. Hễ mỗi lần nghe mấy đứa em nó gọi điện báo tin là bị mất điện thoại, mất xe máy, mất laptop.., mình chỉ cười nhạt rồi bảo bọn nó rằng sao tụi bay bất cẩn thế; có mỗi mấy thứ lặt vặt đó mà cũng để mất. Thế mà bây giờ đến lượt mình đấy.
Tuy nhiên, dù để lăn lóc nhiều nơi, nó vẫn nguyên vẹn bên mình cho đến ngày hôm nay 02-07-08, mình mất nó ngay trong lớp học, với gần trăm con người, hai trăm con mắt thì mới đau chứ. Tối nay, khoảng 19h30, mình đang học tại Phòng 305-Trường đại học Mở bán công TPHCM thì con Laptop không cánh mà bay. Bắt đầu vào giờ ra chơi, thầy vừa ra khỏi phòng, mình đang lên phát biểu trước lớp thì em gái ngồi bên cạnh ôm con laptop của mình ra đi. Em mở chiếc cặp của mình, chỉ ôm mỗi máy, bỏ chiếc cặp da ở lại cô đơn. Dĩ nhiên người nhìn thấy em gái ôm laptop trước ngực ra khỏi phòng không phải là mình mà là Mr Phát lớp trưởng. Cô gái còn e lệ cúi chào lớp trưởng ra về giống như là một học viên cúp cua tiết học. Chính Mr Phát(nghe vài học viên khác kể lại) cũng có chút áy náy sau này vì không phát hiện ra con laptop của mình. Phát biểu xong, mình quay lại chỗ ngồi thì phát hiện laptop mất. Chạy ngay xuống bãi giữ xe thì các bác bảo vệ cho biết cô ta vừa đi. Mình chỉ còn nhớ cô gái có dáng người gầy, dong dỏng cao, đeo kiếng, mặc đồ sẫm. Cô nàng còn để lại 01 cuốn tập học sinh có ghi chép lằng ngoằng nội dung của buổi học hôm nay và một số ký hiệu khác viết trùng lặp những dãy số xen lẫn chữ+ 01 cuốn giáo trình bài giảng về Quản lý dự án xây dựng (viết bởi giảng viên Lưu Trường Văn dành cho lớp Giám đốc Dự án). Dãy số trùng lặp là MHD97072654321, MHD9308, MH 9870, MH 9708, MH9707…
Cô em ra tay quả là quá độc. Dường như em cũng đã thực hành rất nhiều lần nên thủ đoạn cực kỳ chuyên nghiệp. Lớp vào tiết học được 10 phút; cô gái mở cửa vào lớp(vì lớp đông, hai lớp học hai buổi khác nhau, nhiều người đổi lớp, hoặc có người vắng nhiều ngày nay mới bắt đầu đi học nên chẳng ai để ý tới ai làm gì; đây chính là cơ hội cho người ngoài trà trộn vào lớp học tại rát nhiều các khoá học khắp các trường trong thành phố). Cô xin phép mình được ngồi cái ghế bên cạnh. Mình lấy con laptop để sang chỗ khác nhường ghế cho cô ta. Suốt tiết học(gần 1.5h), cô ta vẫn cặm cụi ghi chép ngay bên cạnh mình và mình cũng chẳng hề để ý. Cuối giờ, lúc bắt đầu ra chơi; mình lên trước lớp nói vài điều thì cô ta ôm máy ra về. Thật can đảm, nhẹ nhàng(có chút hồi hộp nàop không em?)
Con Laptop hiệu Dell Vostro 1500 T5470 1.6Ghz, màu đen, 15 inches, số máy FKCSID1 mình mua ngày 07-11-2007 tại Công ty TNHH Máy tính xách tay Bảo Huy số 806-Trần Hưng Đạo-Phường 7-Quận 5-TPHCM, phiếu bảo hành số 0511 vói giá hơn 800USD. Tiền bạc cũng tiếc đấy; mười mấy triệu chứ ít đâu. Bây giờ phải lo đi cày kiếm tiền mua đền cho công ty(máy của cơ quan mới mua cho). Tuy nhiên, tiền mất cũng không sao, ít ra còn người khác sử dụng(tài sản không mất đi, chỉ chuyển từ người này sang người khác vậy). Cái mình tiếc hơn là bao nhiêu dữ liệu vất vả cả năm trời mới xây dựng xong, rồi còn bao nhiêu là thông tin, tài liệu sưu tầm, hình ảnh gia đình, bạn bè…và …(ngu quá, lười quá, chẳng chịu sao lưu, để bây giờ mới giựt mình đau đớn). Trời ơi! Cứ nghĩ đến công sức sắp xếp mọi thông tin cho khoa học trong cái laptop mà lòng lại nhói đau. Cái gì mất đi mình mới biết nó quý giá biết nhường nào. Mình đã thơ thẩn bao ngày ở Trường học, dán thông báo khắp nơi để mong cô em có còn quay lại; nhìn thấy email của mình thì gửi cho xin kho dữ liệu; mình sẽ hậu tạ thêm chứ không làm gì đâu.
Mình viết bài cảnh báo các bác đấy. Ai có tài sản thì cố mà giữ. đặc biệt là Laptop và ĐTDD. Cũng nên thường xuyên back up dữ liệu vào vài ổ cứng cầm tay hoặc máy để bàn cho chắc ăn. Đừng lười và chủ quan như mình. Có ngày hối hận không còn kịp nữa.
Các em chôm chỉa bây giờ tinh vi và lạnh lùng, tàn nhẫn quá.!
Má ơi, con hết muốn làm việc nữa rồi.
Bác nào có thông tin gì về con Laptop với những đặc tính, thông số nêu trên thì nhờ báo giúp nhé!
Bác nào đang sử dụng máy em(có thể em gái đã mang nó đi bán rồi chăng?)thì cũng nhờ báo cho em xin chuộc lại.
Nhắn gửi tới em gái đã mang Laptop của anh ra đi: Anh rất mong được gặp lại em! Hãy liên lạc với anh. Anh chỉ xin lại dữ liệu, không đòi lại máy, không trách móc em. Sẽ dẫn em đi nhậu, ăn chè, đi du lịch và còn nhận em làm em kết nghĩa nữa đấy.
Có bác nào là thám tử thì giúp em một tay.
Mọi thông tin xin liên hệ:
tuanfreedom@yahoo.com (tuanfreedom@yahoo.com)
tuanchungkhoan@gmail.com (tuanchungkhoan@gmail.com)